TRANG THƠ

Thứ bảy - 09/12/2017 07:58
kể từ ngày 26.8.2017 Clb sẽ có thêm trang thơ đăng trên trang nhà.Nhằm mục đích chia sẻ những bài thơ hay, có ý nghĩa gần gũi với đời sống hàng ngày của chúng ta,hay chia sẻ những hoàn cảnh của mỗi người, mỗi bài thơ khi đọc lên ta cảm nhận được thấp thoáng bóng dáng mình hoặc bạn mình trong đó, để hiểu và cảm Thông cho nhau hơn dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.Có thể đăng những bài tự mình viết, tự trải lòng mình với bạn bè và những bài mình Sưu tầm thấy hay, thấy có ích,thấy sống lại những chặng đường mình từng đi qua,mình từng trải nghiệm,và toại nguyện cho những tâm hồn yêu thơ. Mong các ace tham gia nhiệt tình cho vườn thơ ngày một xanh tươi hơn.Chú ý:thơ và ý thơ không được làm tổn thương hay mất lòng nhau.Tôi xin Sưu tầm mấy bài coi như khai trương trang thơ này nhé.


                                TRANG THƠ

1- KỂ TỪ GIỜ…
(gửi tặng tất cả các chị em xinh đẹp của Clb)

Kể từ giờ em sẽ sống vì em
Dù đau khổ hay yếu mềm, cũng được.
Để cho đời được vô tư và bước,
Tự do hay đau khổ đều do ở nơi mình.
Kể từ giờ em phải thật là xinh
Thật yêu đời dù mưa hay nắng,
Chẳng phải để mọi người nhìn ngắm.
Bởi tuổi xuân ngắn lắm, sắp qua rồi…
Kể từ giờ em phải sống thật vui
Để quên đi nỗi buồn và quá khứ.
Người làm tổn thương mình thì cũng nên tha thứ,
Bởi em là người xứng đáng được bình yên.
Kể từ giờ sẽ không phải nhớ hay quên,
Không muộn phiền vì người nào đó nữa.
Vui lên em, không thì sẽ lỡ,
Chuyến tàu mang hạnh phúc đến ga rồi.
ST:Thế Minh 

2- KHÔNG ANH 

Em một mình đi về phía không anh
Xa cám dỗ ngọt ngào đầy dối trá
Người thân quen trở thành người xa lạ
Trách nhau chi cho phai nhạt má hồng!
Dẫu biết tình đời có có không không
Vạn vật giống lòng người hay thay đổi
Hoa dẫu đẹp cũng tàn trong sớm tối
Chỉ có tình thương vô bến vô bờ.

3-NHỮNG PHÚT SAO LÒNG
Tác giả: Thuận Hữu

Có thể vợ mình ngày xưa cũng có một người yêu 
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ) 
Cũng như mình thôi,mình ngày xưa cũng thế 
Yêu một cô,giờ cô ấy đã có chồng 
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng 
Nên giấu kín những điều suy tư, không kể về giấc mộng 
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được 
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn 
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng 
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được 
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc 
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ mình buồn ....... 
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn 
Và cảm thấy mình như người có lỗi 
(Chắc vợ mình hiểu điều không nói 
Cô ấy cũng thương và chăm chút mình hơn ) 
Mà có trách chi những phút xao lòng 
Ai cũng có một thời để yêu và để nhớ 
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ 
Đừng có trách chi những phút xao lòng ........ 
ST:Thế Minh 

4- TIẾC XƯA
(Tặng tất cả các chàng đẹp trai của mình) 

Ngồi nhìn mà tiếc ngày xưa
Cái thời có sức mà chưa có tiền
Giờ thì đã sắp quy tiên
Tiền nhiều cũng chỉ thêm phiền lòng thôi
Ngày xưa sức khỏe như voi
Trăm công nghìn việc tơi bời ngày đêm
Thầm thương trộm nhớ bao em
Không tiền nên nó chẳng thèm mới đau
Hai tay hai cẳng bảo nhau
Bọn mình vất vả mai sau được gì
Thằng "Bờm..." lúc đó vứt đi
Tiền nhiều mà yếu làm gì được đâu
Và rồi đúng thật ngày sau
Tiền nhiều càng khiến tủi sầu mà thôi
Có tiền sức đã kiệt rồi
Bao em giờ có mời chơi cũng đành
Chào em anh lướt cho nhanh
Giờ anh xe đã mất phanh mất rồi
Bao công cầy ải cả đời
Để giờ ngoảnh lại tiếc thời xa xưa.....
thơ: Phạm Như Quỳnh
ST:Thế Minh 

5-BỌN MÌNH

Nếu một ngày bọn mình chẳng thể cưới nhau
Anh vẫn thế thôi lấy một cô vợ khác
Gom những mảnh tình yêu vỡ nát
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm

Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương

Em cũng sẽ thế thôi khi mỗi đứa một đường
Chọn cho mình một người đàn ông khác
Pháo nổ rợp đường ồn ào tiếng nhạc
Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa

Em có những đứa con anh chẳng phải là cha
Ngày vẫn nấu ăn những món chồng em thích
Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch
Cuộc sống vẫn êm đềm như chưa biết đến anh

Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu

Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau
Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng
Còn thân xác vì đời nên vẫn sống
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương

Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường
Liệu ta có thản nhiên quay mặt
Hay ôm chặt lấy nhau tủi hờn nước mắt
Bọn mình sẽ thế nào, nếu ta chẳng cưới nhau? 
ST:Thế Minh 

6- LÀM DU SỨ NGHỆ
(Ai có đủ khả năng dịch hết bài thơ này không?)
Em còn nhớ, nhớ lắm những ngày đầu
Theo chưn anh về mần du xứ Nghệ
Tiếng Nhật, tiếng Anh có bằng cất để
Răng tiếng quê mình khó học rứa anh ơi!
Đi ra đường cụng chào hỏi mọi người
Mà miệng mồm cứ suốt ngày há hốc
Chị hàng xóm nói mua dầu "vo trốc"
Dì nhà bên kể chuyện "bứt cỏ tru".
Em vận tròn bổn phận của con du
Chỉ có cấy là tiếng quê chưa sọi
Cứ ra đường nghe chuyện người ta nói
Túi về nhà bắt anh giảng tận khuya.
Nhớ có lần mệ với anh chưa về
Em dọn cơm vì sợ cha quá bựa
Cha đưa tay "Bới cha lưng đọi nựa"
Em nghe nhầm bê đọi rửa rất ngoan.
Hay bựa trưa thấy cha bước vội vàng
Nói lên coi, mệ bắt dam trên đội
Em quáng quàng mệ mần chi nên tội
Mà tại răng họ bắt giự hả cha?
Mới đó thôi mà năm năm trôi qua
Em cụng quen với miền Trung nắng gió
Thi thoảng anh lại thì thầm nói nhỏ
Mai anh tìm trấy "trốc gúi" về cho.
Cười rất tươi em nhớ thụa hẹn hò
Bánh "khu mấn" cụng bao lần anh hứa
Bánh "cu trứt" và còn nhiều cấy nựa
Mấy tháng ròng em mới biết là chi.
Nếu lại được thêm một lần bước đi
Em theo anh về Miền Trung xứ Nghệ
Về mần con du của cha, của mệ
Mần vợ hiền anh nựa, được không anh?!
Thơ:Phan Quang Phóng
ST:Thế Minh 

7- HỌC CÁCH QUÊN 

Giữa cuộc sống bộn bề sấp ngửa
Học cách quên những thứ bực mình
Đêm tối dần qua, chào đón bình minh
Đón ngày mới trong lành thanh khiết.

Học cách quên những lần thua thiệt
Tự vươn mình lên đỉnh vinh quang
Tự bản thân phải biết lọc sàng
Bỏ cái dở, tìm điều hay học hỏi.

Đường đời dài lắm khi mệt mỏi
Biết dừng chân thư giãn nghỉ ngơi
Biết khép mình từ giã cuộc chơi
Về vun vén, vẹn tròn sau trước.

Dẫu cuộc sống bộn bề xuôi ngược
Lắm thiệt thua chèn ép ganh đua
Giữ tâm hồn không sầu não già nua
Học cách quên để còn sống tiếp.

Quên tất cả, trôi vào giấc điệp
Bao buồn đau trả hết cho đời
Giữ tâm hồn tươi tắn thảnh thơi
Thanh thản sống với những gì cần nhớ!
St:Thế Minh 

8- AI CŨNG CÓ...!!!
Ai cũng có những nỗi niềm giấu kín 
Những đớn đau không thể nói nên lời 
Chỉ có điều ta chọn cách mỉm cười 
Để che giấu giữa dòng người xa lạ.

Ai cũng có những tháng ngày buồn bã
Cố quên đi những thứ đã qua rồi 
Để một mình giọt nước mắt lăn rơi 
Ai cũng có một đôi lần như vậy.

Ai cũng có một chuyện tình nồng cháy 
Đều yêu ai bằng tất thảy chân thành 
Nhưng không phải ai cũng được bình yên 
Mà chung sống với người mình đã chọn.

Ai cũng có một tâm hồn bề bộn 
Của yêu thương, của căm hận chất chồng 
Bởi cuộc đời cạm bẫy bão giông 
Nên ai cũng giữ trong lòng một ít.

Ai cũng có một cuộc đời sẽ chết 
Nhưng mấy ai hiểu hết được sinh tồn 
Có đau lòng mới có thể lớn khôn
Có vùi chôn mới ươm mầm hạnh phúc .

Ai cũng có một đôi lần ngã gục
Hãy đứng lên và bước tiếp với đời !!!
ST:Thế Minh

9- VỢ ƠI
Trăm năm một kiếp con người
Đàn ông thiếu vợ là đời… mất vui!
Lấy ai chia ngọt sẻ bùi
Lấy ai giặt giũ, lau chùi, nấu cơm
Lấy ai tranh cãi thua hơn
Lấy ai quản lý lũ con ở nhà
Lấy ai trách móc gần xa
Lấy ai “bố thí” cho ta tiền xài
Lấy ai đêm đêm “trả bài” 
Lấy ai “tẩy não”, “rửa tai” thường kỳ
Lấy ai giám sát thu chi
Lấy ai “chỉ đạo” cực kỳ chỉnh chu
Lấy ai ghen tựa "Hoạn Thư"
Lấy ai đôi lúc tưởng như… mẹ hiền
Lấy ai lục lọi ví tiền
Lấy ai “tám” chuyện triền miên rộn nhà
Lấy ai “đối ngoại” thay ta
Lấy ai hủ hỉ về già mai sau…
Kiếp tằm phải trả nợ dâu
Đàn ông thiếu vợ… chắc rầu bỏ ăn!
St:Thế Minh 

10-THƠ NÓI VỀ CHỒNG
(Tặng các chàng yêu)

Chồng là một dạng đàn ông
Một phạm trù rất mênh mông lằng nhằng
Lúc bực khối chị gọi "thằng"
Vui vui các chị gọi bằng "anh yêu"

*********

Chồng là bậc thánh nói điêu
Chém gió phần phật (thả diều bay ngay)
Giúp vợ người rất hăng say
Giúp vợ mình nói "việc này...để mai"
Chồng cậy có một củ khoai
Mình là phái mạnh phải oai với đời
Chồng to như thể ông giời
Chỉ ra mệnh lệnh, vợ thời nghe theo

Chồng là trụ cột, trụ kèo
Vợ là một thứ dây leo bám nhờ
Chồng đi từ sớm tinh mơ
Có khi về lúc....0h hôm sau
Hai chân đá lẫn lộn nhau
"Cười ra thực phẩm" đủ mầu phát kinh
Chồng luôn tự nhận thông minh
Tài giỏi bậc nhất hành tinh loài người
Vợ càng im lặng ngậm cười
Chồng càng lấn tới gấp mười lần hơn

Chồng là ông chủ ban ơn
Chồng là ngọn núi Thái Sơn cao vời
Trèo lên chắc mệt đứt hơi
Nên ta chấp nhận ở nơi dưới chồng
Chồng vững như sắt như đồng
Những lời ta nói là không ích gì
Chồng là một chiếc ti vi
Nhưng ta không thể tắt đi khi cần

Chồng là thánh, chồng là thần
Trượt chân rơi xuống cõi trần mà thôi
Nên vốn dĩ đã thế rồi
Đắng lòng vợ chỉ biết ngồi khóc than
Bụt hiện lên mới hỏi han
Nghe ta kể những trái ngang đời mình
Nghe xong....biến mất thình lình
Rồi gửi mail lại "tình hình...bó tay"
Ta đành ngậm đắng nuốt cay
Vận công để viết thơ này kêu oan

Chồng là một đấng anh hào
Là duyên, là nợ trời trao cho mình
Chồng là trụ cột gia đình
“Ba đồng một mớ” ta rinh về nhà
Chồng là Bố của con ta
“To đầu mà dại” đến già chưa khôn

Chồng là loài sống bằng cơm
Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè
Chồng là một gã lái xe
Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm

Chồng là anh của nhiều em
Ga lăng nên hễ có tiền là vung
Chồng là cái thế anh hùng
Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi

Chồng là hào kiệt trên đời
Vợ mình thì sợ, vợ người thì yêu
Chồng là quân tử hạng siêu
Cứ ai phái yếu là chiều, là thương
Chồng là một gã ương ương
Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời 

Nghe định nghĩa vợ phàn nàn

Chồng là can rượu nếp đầy
Nhậu về quên đậy, mùi bay khắp nhà
Chồng là cái máy mát-xa
Chồng là tổ ấm, chồng là nắng xuân
Chồng là nghệ sỹ nhân dân
Chồng là một nửa những phần buồn vui

Chồng là bợm nhậu, bạn đời
Chồng là thần tượng một đời thanh xuân
Chồng là ong thợ chuyên cần
Chồng là duyên nợ nửa phần đời ta
Chồng là trụ cột trong nhà
Chồng là chỗ dựa cho ta hàng ngày
Chồng là chú cuội trên mây
Lần nào về muộn cũng đầy lý do

Chồng là một chú ngựa ô
Là người lãng mạn thích bồ, yêu hoa
Chồng là cấp phó trong nhà
Chồng là vệ sỹ, chồng là xe ôm
Ra đường thích phở chê cơm
Về nhà chê phở không hơn cơm nhà

Chồng là bóng cả cây đa
Chồng là bảo mẫu, là cha con mình
Khi yêu vợ, nịnh: rất xinh
Khi giận lại bảo vợ mình “táo ta”
Con ngoan thì nhận công cha
Con hư lại bảo lỗi là mẹ cho
Đêm ngủ thở ngáy o o
Hút thuốc nhả khói như là nung vôi
Nhìn gái thì mắt sáng ngời
Nhìn vợ thì trợn con ngươi gờm gờm
Chồng là giận, chồng là thương
Chồng là con nợ tiền lương tháng ngày

Chồng là rượu ngọt men say
Chồng là nỗi nhớ tháng ngày khó quên
Chồng là bảo vệ đêm đêm
Cho vợ được ngủ bình yên say nồng
Chồng là thỏ đế mềm lòng
Sợ vợ nổi giận, sợ dòng lệ rơi
Chồng là kho báu trên đời
Chồng là lãng tử, là người đa đoan
Chồng là chú học trò ngoan
Lỗi nào cũng nhận nhưng làm lại quên
Chồng là Phật, chồng là Tiên
Chồng là cái máy in tiền cho ta

Chồng là cái máy điều hoà
Chồng là con nghiện bỏ nhà lang thang
Khi tỉnh, gọi vợ nữ hoàng
Khi say đập ghế đập bàn nói mê
Chồng là con cháu ông Đề
Nếu không quản lý ra đê mà nằm
Yêu thì yêu, bụng vẫn căm
Hễ nghe có nhậu phăm phăm ra ngoài
Chồng là con đỉa bám dai
Khuya rồi mà vẫn vật nài nỉ non
Chồng là gương sáng cho con
Chồng là đấu sỹ vàng son một thời
Chồng là hoàng tử con trời
Vì yêu nên mới làm người trần gian…
St:Thế Minh

11-CHIA TAY

Hôm qua anh đến phòng em
Trời mưa to quá nửa không nửa về ?
Em gợi ý ở lại đe
Một giường hai đứa không hề gì đâu 

Giữa ngăn một cái gối đầu
Suốt đêm ngăn cách anh đâu làm gì
Sáng nay đang ở công ty
Em nhắn tin bảo thôi thì chia tay ?

Chúng mình xa cách từ đây
Hoảng hồn anh mới đến ngay tìm nàng
Mong em giải thích rõ ràng
Tại sao lại nhắn phũ phàng thế em

Anh nằm im suốt một đêm
Có làm xúc phạm tới em đâu nào?

- Khi yêu anh hứa làm sao?
Sông sâu cũng lội, núi cao chẳng sờn
Vượt biển đông, vượt trường sơn...
Vậy mà cái gối cũng chờn không qua ??

Từ nay tình nghĩa đôi ta
Hết rồi anh nhé chia xa đôi đường.
ST:Thế Minh

12-CÁI THỦA XA XƯA(nhớ về một thời ở Séc)

Cho tôi một vé thơ ngây
Trở về cái thủa lững lờ xa xưa
Cái thời đôi mắt đong đưa
Bao nhiêu Xù mốc cò cưa theo mình

Ngày lòng réo gọi chữ tình
Bên ngoài ký túc ai rình ...bóng ai 
Cái thời mái tóc thật dài
Má hồng vì lạnh ...xù trai phải lòng

Cái thời người có nhớ không ?
Hái rau quả dại ...vui trong hẹn hò
Cái thời xích líp lò xo ...
Đội mưa đội tuyết trấn cho riêng mình

Sáng nay ngồi ngắm bình minh
Hiện trong ký ức thời mình bên nhau
Bây giờ anh ở nơi đâu
Nhớ về tuyết lạnh ...có sầu không anh ?

Thơ vui Maika
St:Thế Minh 

13-EM MÃI THƯƠNG ANH

Anh đừng buồn vì em vẫn thương anh
Dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mấy
Đôi lúc mệt nhoài có làm anh chán ngấy
Anh cũng đừng buồn,
Em sẽ mãi ở đây!
-
Công việc, bạn bè hay có lúc uống say
Chỉ cần anh nhớ về ôm em mà ngủ
Ngôi nhà nhỏ thôi, 
Tình yêu nhiều là đủ
Góc bếp nhỏ thôi,
Miễn ấm áp quanh năm!
-
Anh đừng giận hờn khi những lúc quan tâm
Mà em nói nhiều hay càu nhàu, bực bội
Đừng bỏ mặc em mỗi khi em hờn dỗi
Bởi em thương nhiều nên nông nổi thế thôi!
-
Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui
Dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc
Dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc
Anh cũng đừng buồn vì em mãi thương anh!
-
Sau này cho dù mình bạc mái tóc xanh
Cái cây em trồng sắp trăm lần thay lá
Em vẫn ở đây, anh đừng lo gì cả
Dù chúng mình già thì em vẫn thương anh!
ST:Thế Minh

14-ANH ĐI RỒI

(Tưởng nhớ Trần Lập người con tài giỏi của Nam định) như anh tự viết tặng vợ trước lúc đi xa.Bài thơ rất hay và cảm động.

Anh đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân
Em ở lại nhớ đừng buồn em nhé
Con còn nhỏ em cũng còn rất trẻ
Người đàn bà bé nhỏ của anh

Anh đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh
Em ở lại chớ đừng rơi nước mắt
Dẫu vẫn biết tim em giờ đau thắt
Mạnh mẽ lên em đi tiếp chặng đường dài

Anh đi rồi, đâu còn thấy ngày mai
Chuyến đi này khác những lần đi trước
Chẳng hẹn ngày về nhưng chân anh phải bước
Xa cách rồi mãi mãi sẽ chia phôi

Anh đi rồi, hương còn đọng trên môi
Mùi tóc em thủa chúng mình quen biết
Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết
Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Anh đi rồi, cuộc sống lắm chông gai
Em sẽ phải một mình mình bươn chải
Anh chẳng còn được giúp em mãi mãi
Xin lỗi mình anh không thể bên em

Anh đi rồi, chắc mọi chuyện sẽ quen
Nỗi buồn cũng nguôi ngoai cùng năm tháng
Đêm qua đi trời đông dần hửng sáng
Giữa cao xanh anh mãi dõi theo mình

Anh đi rồi, mang theo cả tâm tình
Xót thương em người đàn bà tần tảo
Đã cùng anh vượt biển đời giông bão
Chỉ tiếc rằng anh nằm lại giữa trùng khơi

Anh đi rồi, em chắc sẽ chơi vơi
Nếu có gặp người yêu em chân thật
Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất
Cảm ơn ai đưa em cập bến đời

Anh đi rồi, đừng khóc nữa em ơi
Để các con vững vàng qua sóng gió
Vĩnh biệt em người đàn bà bé nhỏ
Nắng tắt rồi anh phải đi thôi.
Lê Nam Thắng
Tuy nhiên, bài thơ này thực sự là sáng tác của Nguyên Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Nam Thắng. Những xúc cảm tự nhiên sau khi đọc các bài viết cũng như xem ảnh về đám tang của rocker Trần Lập đã khiến ông sáng tác bài thơ này.
Dt:Thế Minh 
15- ANH CÓ VỀ THĂM QUÊ MẸ CÙNG EM 

Anh có về thăm mẹ cùng em
Sau những ngày mình rời quê lên phố
Ở quê giờ đây chắc mẹ cũng rất nhớ
Rất mong anh về ! Dẫu chỉ một ngày thôi..

Lâu lắm rồi em chưa thấy mẹ cười tươi 
Lúc nào đôi mắt cũng trũng sâu mòn mỏi 
Mỗi lần em về quê mẹ đều sang nhà hỏi
"Con mẹ có khỏe không ? Bao giờ nó lại về"

Anh cứ mải miết theo đuổi những đam mê 
Để thực hiện ước mơ mà anh hằng ao ước 
Nào đâu hiểu được dòng nước mắt chảy ngược
Của mẹ đêm nào cũng ấp ủ nhớ thương. 

Có khi nào một chút thôi! anh nhớ tới quê hương 
Nhớ những mùi hương bữa cơm chiều mẹ nấu
Nhớ lại cái thời ngày xưa còn thơ ấu
Mẹ bế , mẹ bồng , mẹ ôm ấp hát ru .

Nỗi nhớ của mẹ giờ như lá cuối mùa thu
Chất chồng nhiều hơn mà anh nào đâu biết 
Cứ theo phồn hoa anh rời đi biền biệt 
Mà chẳng một lần nào anh ghé lại về thăm.

Mẹ chẳng mong anh về để hiếu thảo bẵm chăm
Hay để lo cho mẹ tuổi xế chiều khập khễnh 
Chỉ mong được thấy anh là mẹ thỏa ước nguyện
Để mẹ lại thương anh ...như lúc bé anh à.
Thúy Hải
Trong tất cả chúng ta 
Tôi và bạn tất cả mọi người chắc chắn rằng sẽ có một vài người lâu rồi chưa về thăm mẹ .
St:Thế Minh

16- MIỆNG ĐỜI

Miệng đời nào nuôi ta lớn
Thói đời bạc bẽo răn dạy ta khôn.
Người đời thích nói sướng mồm
Miệng tạo thêm nghiệp chẳng phiền để tâm
Thôi thì ta cứ giả câm
Không nghe không thấy lỗi lầm thứ tha
Cuộc đời dể hiểu thôi mà
Nhìn hình đoán chữ mới là hanh thông
Tự tâm cởi mở tấm lòng
An nhiên tự tại cảm thông cho đời
Ai ơi xin nhắn đôi lời
Đừng vội phán xét cuộc đời người ta
Lời xấu từ miệng thốt ra
Nghiệp từ cửa miệng do ta tạo thành
Hoa thơm hương ngát vây quanh
Lựa lời mà nói cho xanh cõi lòng...
ST:Thế Minh

17-GIẬN ĐỦ RỒI- MÌNH YÊU TIẾP NGHE EM

Giận đủ rồi - mình yêu tiếp đi em
Đừng bắt nhau phải từng đêm trăn trở
Ngày ngóng trông trong cả từng hơi thở
Gọi tên nhau trong nỗi nhớ nao lòng!

Đừng để nhau đơn độc chốn cô phòng
Ôn kỉ niệm thuở mặn nồng hai đứa 
Thuở yêu thương ấm nồng như ngọn lửa
Hai con tim ngây ngất giữa men tình!

Giận đủ rồi - đừng đày đọa tim mình
Khi chẳng thể quên bóng hình kẻ khác
Khi chẳng ai là đem lòng bội bạc
Chút dỗi hờn - đừng để lạc mất nhau!

Giận đủ rồi - đừng để bụng chi lâu 
Để anh say, em dâng sầu hoen mắt
Để cả hai cùng nghe lòng đau thắt 
Mỗi đêm về nghe quay quắt niềm yêu! 

Cuộc đời này ngắn lắm - chẳng bao nhiêu
Đừng phung phí bởi những điều chẳng đáng 
Sau cơn mưa bầu trời thêm trong sáng
Hết đêm dài sẽ ló dạng bình minh...!

Giận đủ rồi - mình yêu tiếp nghe em!

Hai Danh
St:Thế Minh 
..................................................................

18-YÊU ĐỦ RỒI, MÌNH PHẢI CƯỚI THÔI EM

Yêu đủ rồi, mình phải cưới thôi em
Thay vì mỗi đêm phải nhắn tin vì nhớ
Thì mình nằm bên, rồi nghe nhau than thở
Ôm nhau ngủ khì, bỏ mặc những lo toan.

Yêu đủ rồi, mình phải tính xa hơn
Thay vì đón đưa, mình dọn về một chỗ
Tắc đường, xăng tăng...chẳng còn làm anh khổ
Đi đâu, ăn gì...tha hồ chở nhau đi.

Yêu đủ rồi, mình làm đám cưới đi
Anh nghe nói bóc phong bì thích lắm
Bấy lâu nay mình đi mừng bao đám
Phải nhận về thôi, chắc là sắp giàu to.

Yêu đủ rồi, anh bắt đầu thấy lo
Yêu anh mãi lỡ có ngày em chán  
Lại bỏ anh, chạy theo thằng nào khác
Chết anh à, nhất định phải cưới thôi.

Yêu đủ rồi, mình lên phường em ơi
Xin cái giấy, dán cuộc đời nhau lại
Không thể để em tự do thế mãi
Người ngó, kẻ dòm, phải thấp thỏm, tội anh.

Yêu đủ rồi, mình làm đám cưới nhanh
Rồi cùng nhau sinh một vài đứa bé
Em nghĩ xem, nhà rộn ràng con trẻ
Vất vả hơn nhưng sẽ hạnh phúc nhiều.

Yêu đủ rồi, mình cưới nhé, em yêu.
Nguyễn Lai (Lai Ka)
St:Thế Minh

19- CÓ MỘT NGƯỜI..

Có một người giờ đã chẳng còn yêu 
Chẳng còn trưa, chẳng còn chiều nhắn, gọi
Chẳng còn sớm, chẳng còn khuya thăm hỏi 
Hết sẻ chia những mệt mỏi, vui, buồn... 

Có một người giờ đã chẳng còn thương
Chẳng còn nói lời yêu đương tha thiết 
Chẳng còn nói rằng nhớ ai da diết 
Mãi bên nhau cho đến chết không rời...

Có một người giờ đã chẳng nhớ người 
Xem yêu đương chỉ là thời nông nổi
Xem hẹn thề là đầu môi chót lưỡi 
Xem ân tình như gió thổi mây bay...

Có một người giờ kẻ mới mê say 
Chẳng cần biết ở nơi này ai nhớ 
Chẳng cần biết nơi này ai sầu khổ
Mỗi đêm về cay đắng đổ rưng rưng... 

Có một người giờ đã hóa người dưng 
Chỉ xem nhau là "đã từng", "quá khứ"
Người nơi đây người gọi là "người cũ"
Ái ân xưa người gọi "thứ qua đường"...

Có một người giờ đã hóa đau thương...

HD 13-9-2016.
St:Thế Minh

20-THỬ ĐI ANH! 

Thử một lần làm phụ nữ đi anh:
Thử chín tháng mười ngày mang bụng bầu khó nhọc 
Thử cảm giác khi sinh đau từng cơn buốt óc...
Để cảm thông cho phụ nữ một lần! 

Thử một lần làm phụ nữ đi anh:
Thử việc nhà, việc cơ quan bận rộn 
Thử tối về một mình chăm con ốm 
Để cảm thông cho phụ nữ một lần! 

Thử một lần làm phụ nữ đi anh :
Thử đến bữa ăn một mình vì chồng đang "khách khứa"
Thử vò võ năm canh chờ tiếng chồng gõ cửa 
Để cảm thông cho phụ nữ một lần! 

Thử một lần làm phụ nữ đi anh:
Thử một nắng hai sương sớm khuya tần tảo 
Thử đong đo chuyện gạo tiền cơm áo 
Để cảm thông cho phụ nữ một lần!

Thử một lần làm phụ nữ đi anh:
Thử hi sinh tuổi xuân, thử chôn vùi mơ ước 
Thử quên mình để giúp chồng tiến bước 
Để cảm thông cho phụ nữ một lần
St:Thế Minh

21-RUỘNG BỎ KHÔNG

Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:

"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông 
Lâu ngày không cấy vẫn để không 
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt 
Nhờ người cày hộ có được không?"

Ông chồng đọc xong trả lời:

"Đám ruộng hai bờ là của ông 
Cho dù không cấy vẫn để không 
Mùa này không cấy chờ mùa khác 
Nhờ người cày hộ chết với ông"

Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:

"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không 
Hạ đi thu đến sắp lập đông 
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa 
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "

Ông chồng hồi đáp:

"Biết là ruộng lâu ngày trống không 
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông 
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm 
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"

Bà vợ rằng:

"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông 
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng 
Ông về vẫn đó chi mà ngại 
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"

Chồng tiếp bực mình:

"Này này ông nói có nghe không 
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông 
Khi nào ông rảnh ông gieo giống 
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "

Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp :

"Ông à... cỏ dại lên quá mông 
Dân cày quê mình cứ ở không 
Thôi tui làm phước cho họ cấy 
Ông về thu hoạch... thế là xong"

Ông chồng càng tức giận hơn:

"Cỏ dại có mọc lên quá mông 
Thì bà vẫn cứ phải để không 
Ông mà biết được bà cho cấy 
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"

Bà tiếp:

"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng 
Ông về gấp gấp có nghe không? 
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn 
Ông về tưới hộ tôi trả công!"

Chồng nghe thế liền gởi lại:

"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng 
Bà mà léng phéng chết với ông 
Ông về ông cấy cho tơi xốp 
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"

Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau: 

"Luật mới ban hành ông biết ko? 
Ruộng mà không cấy sẽ sung công 
Vậy ông thu xếp mà về sớm 
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông."
ST:Thế Minh 
...................
TB/Ông nhớ nhé kẻo.
Công ông đắp đập be bờ?
Để cho hàng xóm đem lờ đến đơm.

22-GỬI ANH TÌNH ĐẦU

Em gửi cho anh nỗi nhớ của tình yêu
Từ thủa đôi mươi còn thẹn thùng e ngại 
Nhưng trong trái tim không quên mà nhớ mãi
Dù cho chúng mình giờ cách biệt trùng dương .

Anh lập nghiệp nơi ấy xa quê hương 
Chắc giờ đây cũng thành công tỏa sáng 
Không biết còn nhớ về những ngày tháng
Hai chúng mình chung cặp sách bên nhau.

Rồi thời gian vội vã trôi qua mau
Em cùng tìm cho mình một chỗ dựa
Tình yêu của anh không còn bên em nữa
Nhưng đôi lúc lại hiện về trong giấc ngủ gọi tên.

Còn nơi xa không biết anh đã quên
Hay vẫn nhớ một thời từng gặp gỡ 
Những yêu thương gấp vội vào trang vở
Hay cũng như em nhớ mộng một người thương.

Giờ nhắc lại em thấy lòng tơ vương 
Gửi cho anh vào bài thơ em viết
Mong một lần anh đọc rồi sẽ biết 
Dù bên anh cũng đã có một người .

Tâm can em dốc cạn hết thành lời
Để ký ức hiện về trong nét chữ
Ai đã quên ai hay vẫn còn lưu giữ 
Đó được gọi là mối tình đầu thủa đôi mươi.
Thúy Hải 
ST:Thế Minh
23- SỐNG NHÂN Ở NGHĨA 
NGẬP TRÀN YÊU THƯƠNG
Đời người như chuyến xe qua
Khi dừng bến đỗ chắc là giống nhau
Phân chia chi chữ nghèo giàu
Cuối cùng cũng vẫy tay chào thế gian
Ở đời đừng quá đa đoan
Thương yêu chưa đủ sao còn thiệt hơn
Tập buông oán giận câm hờn
Để mi không phải chập chờn canh thâu
Đời người sống được bao lâu
Nghĩa nhân nhớ đặt trên đầu lợi danh
Dẫu cho cay đắng cũng đành
Miễn không hổ thẹn chính mình mà thôi
Ở đời chớ để cái tôi
Cao ngần hơn núi xong rồi ăn năng
Hãy luôn ghi nhớ cho rằng
Con người thì chẳng ai bằng ai đâu
Đời là cả một bể dâu
Gieo ươm lầm lỗi khổ sầu đeo mang
Muốn môi không thấm lệ tràn
Sống nhân ở nghĩa ngập tràn yêu thương.
ST:Thế Minh 

24-TÌNH KHÚC TUỔI NĂM MƯƠI 

Vướng tình ở tuổi năm mươi
Làm sao lại thế hả Tôi, hả Giời?
Trái tim ngỡ hóa đá rồi
Bỗng dưng loạn nhịp bởi người ... đâu đâu

Tình cờ một thoáng gặp nhau
Người ta cũng chỉ hỏi chào bâng quơ
Thế mà như bị... Ma đưa
Ngóng trông ra ngẩn, vào ngơ cả ngày

Thế mà như bị... Giời đày
Chợt vui - chợt giận - chợt ngây - chợt khùng!
Tuổi năm mươi cũng lạ lùng
Tự dưng... đổ đốn phải lòng ...Người dưng. 

KAO SƠN
(Hội nhà văn Việt Nam)

LỜI BÌNH CỦA TRẦN THANH CHƯƠNG
Tình yêu nam nữ có một ma lực mãnh liệt khó cưỡng, nó đến với bất kỳ ai, không phân biệt tuổi tác, giàu nghèo và địa vị xã hội. Chính vì vậy mà nhân vật TÔI trong bài thơ trên bị " vướng tình ở tuổi năm mươi " cũng không có gì lạ. 
Thường thì, người ta hiểu hơn ai hết tình cảm của chính mình dành cho ai đó. Nhưng ở đây thì ngược lại. Anh chàng này sau khi bị "vướng tình ở tuổi năm mươi " lại tỏ ra ngạc nhiên đến sững sốt :
"Tại sao lại thế hả Tôi, hả Giời ? "
Hỏi mình không xong, hỏi trời chẳng thấu, anh quay sang phân minh, giãi bày nỗi lòng:
"Trái tim ngỡ hoá đá rồi
Bỗng dưng loạn nhịp bởi người đâu đâu"
Ở cái tuổi như anh thì "trái tim ngỡ hoá đá" cũng hợp với quy luật tự nhiên thôi. Có điều lạ là cung bậc rung động của con tim từ mức " hoá đá " chuyển sang " loạn nhịp" sao mà nhanh đến thế?Nghe thật vô lý. Không vô lý sao được khi nguyên nhân chỉ là:
"Tình cờ một thoáng gặp nhau
Người ta cũng chỉ hỏi chào bâng quơ"
Có nghĩa là người con gái ấy anh không quen, gặp anh chỉ là "tình cờ", gặp "một thoáng " và "cũng chỉ hỏi chào bâng quơ". Tóm lại đây là cuộc gặp hoàn toàn bất ngờ đối với anh. Nhưng hệ luỵ của nó thì sao?
"Thế mà như bị ma đưa
Ngóng trông ra ngẩn, vào ngơ cả ngày
Thế mà như bị... Giời đày
Chợt vui-chợt giận-chợt ngây-chợt khùng "
Lạ thật! Một anh chàng tuổi ngần ấy, đã chai sạn với đời, bỗng dưng cứ như bị tiếng sét ái tình vậy. Chuyện này đáng lẽ chỉ xảy ra ở tuổi đôi mươi thôi chứ, sao lại xảy ra với anh ?Thậm chí nó mạnh đến mức dường như biến anh thành một con người khác. Chắc phải có nguyên nhân gì đó rất đặc biệt. Anh cảm thấy như có lỗi với vợ con, với chính lương tâm mình. Từ chỗ ngạc nhiên đến sám hối, anh chuyển sang xỉ vả, lên án mình:
"Tuổi năm mươi cũng lạ lùng
Tự dưng ...đổ đốn phải lòng ...Người dưng "
Đây có thể coi như là một bản tự kiểm với những lời lẽ khá nặng nề và có vẻ thật thà đến tội nghiệp, giống như anh là nạn nhân vậy. Trong "vụ án tình " này anh bị oan chăng? Liệu anh có là ngoại phạm? Không chắc đâu! Tình yêu vốn rắc rối và lắm bất ngờ nhiều khi nằm ngoài quy luật của cuộc sống. Ai dám khẳng định tuổi năm mươi không có tiếng sét ái tình ?
Ta thử đặt giả thiết: Nếu người con gái kia là xa lạ, mới gặp anh lần đầu thì cô ta phải chào hỏi anh tự nhiên bằng những câu xã giao cần thiết chứ, sao lại "hỏi chào bâng quơ " như vậy? Rõ ràng ở đây có sự gượng gạo, giả tạo, đóng kịch gì đó. Chính cách "hỏi chào bâng quơ" đã vô tình để lộ mối quan hệ bất thường giữa hai người. 
Vậy thì cô gái này không còn là "người dưng" nữa rồi! Là bạn gái cũ của anh chăng?Có thể lắm! Phải là bạn gái thân thiết ngày xưa thì "một thoáng gặp nhau" mới đủ làm cho anh"như bị ma đưa " "Giời đày" "đổ đốn" đến vậy chứ. 
Thế mới biết cái cung bậc "hỷ ,nộ, ái, ố " trong tình yêu tuổi năm mươi chẳng khác là bao so với tuổi hai mươi. Nó cũng" chợt vui -chợt giận-chợt ngây-chợt khùng" đấy thôi!
Thơ hay không nhất thiết phải nhiều lời. Câu chuyện hay chưa chắc có nhiều nhân vật. Anh chàng trong bài thơ, hay nói đúng hơn là tác giả Kao Sơn quá nhạy cảm và đa tình. Vì vậy con tim mới dễ dàng rung động và tấu lên "tình khúc tuổi năm mươi"một cách lạ lùng đến thế. Tác giả đã khéo léo dựa vào một tình tiết hết sức đơn giản tưởng như chẳng có gì, vậy mà vẫn hiến cho đọc giả một bài thơ độc đáo. Đặc biệt với hình tượng người con gái mờ mờ, ảo ảo ( Người ta) chỉ xuất hiện trong hai câu thơ thôi cũng đủ tạo nên một nhân vật sống động, một câu chuyện tình hấp dẫn và hơn nữa là một vụ "án tình" vui vui.  
Đây là bài thơ đầu tay của nhà văn Kao Sơn. Tác giả đã sử dụng rất tinh tế các từ dân dã đời thường như:"ma đưa", "Giời đày"," chợt ngây" ,"chợt khùng","đổ đốn" ,"người dưng". Chính những từ dân dã đó đã góp phần tạo nên bài thơ thật hay, nó vừa vui, vừa tếu táo mà vẫn rất thật, rất đời và rất NGƯỜI. Đọc nó, không những lứa tuổi năm mươi tâm đắc mà tất cả chúng ta đều cảm thấy thú vị.
Kao Sơn
ST:Thế Minh

25- NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI 
Tác giả: Phan Thị VĩnH Hà 

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi ! 
Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con đuợc yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…

Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh. 
Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi ! 
Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…
St:Thế Minh

26-. HỒI MÔN CHO CON!

Con ơi mẹ dặn đôi câu
Trước khi cất bước làm dâu nhà người
Hồi môn chỉ có mấy lời 
Mẹ trao trước lúc con ngồi xe hoa:

Ngẫm từ đời mẹ mà ra
Làm dâu không khó nhưng mà phải khôn
Trước tiên ăn nói ôn tồn 
Đừng nên nói kiểu cô hồn biết chưa?

Chớ nên ngủ dậy quá trưa
Bề trên gọi dạ, bảo thưa nhẹ nhàng 
Tuyệt nhiên không được sỗ sàng 
Coi như tất cả ngang hàng, phải vai...!

Mẹ chồng giận - mắng rát tai
Nên im lúc ấy, đúng - sai sau bàn.
Việc nhà việc cửa chu toàn 
Ăn mang kín đáo, gọn gàng chỉn chu!

Miếng ngon đừng giấu, đừng thu
Để rồi ăn mảnh giống như ở nhà (hồi bé) 
Nên đem đi biếu ông, bà
Mời cô, mời bác... mới là thảo thơm! 

Ở chung- tới bữa dọn cơm :
Miếng dở mình gắp, miếng ngon phần người 
Ăn xong dọn dẹp bát, nồi...
Rồi lên pha nước để mời người ta...!

Chồng sai con chớ rầy la 
Lựa khi thanh vắng để mà nhắc nhau
Đừng nên chì chiết cho đau
Mẹ tin rằng nó sẽ mau tỉnh người! 

Đàn ông ham hố chơi bời 
Vợ khôn phải biết lựa lời can ngăn 
Chứ đừng mặt nặng, mày nhăn
Kẻo không nó cáu: gãy răng con à!

Năng đi qua lại ông bà 
Nhà cô, nhà chú, các nhà xung quanh 
Nhà em, nhà chị, nhà anh...
Để gây tình cảm chân thành với nhau...!

Chi tiêu tiết kiệm hàng đầu 
Năng nhặt chặt bị mới giàu nghe con!
Chồng là đó, vợ là hom
Mình ôm chìa khóa tay hòm nhớ chưa?

Vợ chồng lúc nắng lúc mưa
Đừng vì tự ái mà đưa ra tòa
Nhịn cho êm ấm cửa nhà
Đừng vì sĩ diện để mà hơn - thua!

Dâu giờ cũng chẳng khác xưa:
Mới về kẻ ghét, người ưa là thường! 
Mình luôn trên kính, dưới nhường 
Dần dần họ sẽ tỏ tường mà thôi!

Xe hoa sắp đón con rồi 
Hồi môn mẹ có mấy lời cho con
Mong con hạnh phúc vẹn tròn
Vợ - chồng chung thủy, sắt son một lòng.
St:Thế Minh

27- TÌNH KHÚC TUỔI NĂM MƯƠI

Vướng tình ở tuổi năm mươi

Làm sao lại thế, hả tôi, hả giời?

Trái tim ngỡ hoá đá rồi

Bỗng dưng loạn nhịp bởi người đâu đâu

Tình cờ một thoáng gặp nhau

Người ta cũng chỉ hỏi chào bâng quơ

Thế mà...như bị ma đưa

Ngóng trông ra ngẩn vào ngơ cả ngày

Thế mà... như bị giời đày

Chợt vui, chợt giận, chợt ngây, chợt khùng

Tuổi năm mươi - cũng lạ lùng

Tự dưng chập mạch phải lòng... người dưng
ST:Thế Minh

28- TUỔI 50
Cất giùm tôi tuổi 50
Ðể tôi về sống lại thời ngày xưa!

Cái thời lúng liếng, đong đưa
Bao nhiêu cậu ấm cù cưa theo mình....
Dẫu rằng không hát trúc xinh
Mà ai cứ đứng sân đình đợi ai!

Cái thời tóc phủ đầy vai
Gót son, guốc mộc, con trai phải lòng!...
Cái thời hai đứa còn không
Lân la dối mẹ... qua sông hẹn hò

Bây giờ đâu phải ngày xưa
Gót son đã dạn nắng mưa phong trần
Bây giờ trời đất vẫn xuân 
Tóc xanh ngày ấy ngả dần sang thu

Có còn lúng liếng đong đưa?
Có còn cậu ấm. Ngày xưa... có còn?
ST: Thế Minh 

29-CÂY LỘC VỪNG
Canh Dần năm ấy mùa xuân
Bàn tay Mẹ đã trồng cây lộc vừng 
Gửi vào cây cả tấm lòng
Lộc cho con cháu nơi gần, chốn xa.
Đến mùa cây lại nở hoa...
Hương thơm bay khắp nơi xa,chốn gần
Nâng lưu chăm sóc tảo tần
Cho cây xanh tốt vạn lần nở hoa
Cũng như 9 con trong nhà
(Vợ chồng con cháu thuận hoà ấm êm...
Viết từ 2014-2016 mới xong 4 câu cuối)

Thế Minh

30-. MƯA
Một trời đầy mây xám
Báo hiệu mưa lại về
Mưa buồn chi mưa mãi
Cho lòng người tái tê

Mưa ơi, mưa có rõ
Nỗi khổ mọi người không
Sao mưa mãi chạy rong
Khắp phố phường Nam định ?

Năm nay mưa rất lạ
Mưa rỉ rả mưa hoài
Mưa liên tiếp mấy ngày
Sáng, trưa, chiều đều có

Thời gian không ai rõ
Muốn mưa là cứ mưa
Lúc mưa dầy, mưa thưa
Người đi đường khổ quá

Mưa giăng đầy mọi ngã
Mưa trắng xóa một vùng
Hạt mưa rơi lung tung
Lúc Đông,Tây, Nam, Bắc

Mưa biết bao nhiêu nước
Ngập lụt cả phố phường
Cá đua nhau lên đường 
Mọi người tha hồ bắt

Mưa có xuống hàng Thao
Mưa có sang ngã sáu
Qua đường Trần Hưng Đạo
Mưa ngược lên Hàn Thuyên

Mưa ngày lại mưa đêm
Cho nỗi buồn da diết
Cho phố phường ngập lụt
Tại mưa đó mưa ơi!
St: Thế Minh 10.10.2017

31-SỢ MỘT NGÀY

Tôi sợ một ngày nếu vắng tôi
Biết rằng người ấy có thôi cười
Có kiếm tìm tôi như đã nói
Hay là sẽ vội vã quên thôi?

Tôi sợ một ngày trái tim đau
Khi hay người ấy đã quên mau
Bao nhiêu kỉ niệm ngày ân ái
Chỉ mới xa nhau đã phai màu.

Tôi sợ một ngày nếu chia xa
Người có bâng khuâng mỗi chiều tà
Ngắm ánh trăng ngà hồn khắc khoải
Thương một người xa mắt lệ nhòa…
St:Thế Minh 
24/11/2017

32-NGÀY XƯA ƠI!

Vẫn quấn quýt bên nhau như ngày xưa
Vẫn trao nhau những ánh nhìn thân ái
Vẫn còn nghe con tim mình điên dại
Đập liên hồi như thửa ấy đôi mươi.

Ngày xưa ơi! Yêu dấu của lòng tôi
Mấy mươi năm một đời người dài lắm
Đã qua đi trong ta một khoảng lặng
Mà hôm nay ta lại có nhau rồi

Như tất cả chỉ là mới đây thôi
Ta chợt nghe như thời gian ngừng lại
Con tim bỗng dưng rộn ràng muốn nói
Ái ân ơi! Ta mang đến cho nhau,

Quay lại đi hỡi yêu dấu tình đầu
Hâm nóng lên những hồng cầu đã tắt
Cho ta thấy chỉ mãi là duy nhất
Tiếng yêu thương xưa cũ vọng về.

Khoảng cách nào ngăn cách được đam mê
Thời gian nào xóa nhòa đi nỗi nhớ
Khi trong anh còn mãi ôm món nợ
Của một đời con gái em trao

Cho anh hôn lên đôi má thủa nào
Vuốt ve mãi mái đầu giờ điểm bạc
Nắm đôi tay em xanh xao hơn trước
Cho nguôi ngoai những mất mát trao anh

Em nói rằng: Không bao giờ trách anh
Chuyện xưa ấy chẳng ai là có lỗi
Anh đừng buồn vì anh đâu có tội
Em yêu anh và nguyện mãi cho anh

Cảm ơn em dẫu lời đó chân thành
Anh biết vậy mà nghe lòng đau nhói
Bản án lương tâm mãi ngàn năm nóng hổi
Mãi dày vò lơ lửng suốt cuộc đời…

Nay bên anh, mai em lại xa rồi
Tiễn em về bên người - Ta ở lại
Chiều Hà Nội hôm nay buồn tê tái
Biết ngày nào gặp lại - Yêu thương ơi!

Tình yêu nào cũng đến từ một nơi
Không trọn vẹn nhưng luôn tìm chốn cũ
Nếu cuộc đời còn kiếp sau gặp gỡ
Nguyện bên em không ly biệt bao giờ.
sT: Thế Minh 

33-☆☆☆ CHẤT VẤN ÔNG TRỜI☆☆☆

Hỏi ông trời sao bám mãi miền Trung
Để thầy mẹ vẫy vùng trong lụt,bão
Để "thằng khổ" thảnh thơi đường đi dạo
Để dân tình, điên đảo những ngày qua?

Hỏi ông trời...sao nỡ đọa dân "choa"
Để tiếng khóc vỡ òa,bao đứa trẻ
Để đêm đến, cha thở dài thật khẽ
"Mưa thế kia...rồi biết né răng dừ!?"

Hỏi ông trời,sao quá thể là "nư" 
Đêm ngày vẫn...ậm ừ rồi sướt mướt
Dẫu biết lẽ nhân sinh...là mất,được
Nhưng mất hoài...nào có chộ được mô?

Hỏi ông trời...răng ông nỏ lau khô...
Dòng lệ ướt...cơ đồ theo dòng chảy
Ông hãy thử...một lần cho tui thấy
Lẽ công bằng...ông lấp đậy chốn nao?

Hỏi ông trời...hay ông ở quá cao?
Chẳng nghe được,tiếng kêu gào dân chúng
Không nhìn thấu...những ngôi nhà ngập úng
Hay con đường...nom cũng nỏ khác sông!

Hỏi ông trời...rằng ông có thấy không?
Con nước lũ băng đồng...lên hẻm núi
Vạn dân chúng,vẫn ngày đêm khóc tủi
Mưa triền miên,vặt trũi lá cây rừng!

Hỏi ông trời...răng ông quá dửng dưng?
Sao chẳng ngớt không dừng bao đợt lũ
Ông,ông hỡi...bấy nhiêu chừng đã đủ
Khiến dân tui...gian khổ suốt cuộc đời!

Xin ông mà,xin ông hãy ngừng ngơi
Xin đừng để...thêm ngàn người bi lụy
Xin đừng để vạn người than rầu rĩ
Để quê tui...ngân điệu ví vang hoài!

Chiến tranh nhiều...nay phải gánh thiên tai
Quê tui đó...vẫn năm dài gắng chịu
Xin hãy để mẹ hiền,vai bớt trĩu
Cho trẻ thơ...thiu thỉu trọn giấc nồng!

HỎI ÔNG TRỜI...ÔNG CÓ THẤU HAY KHÔNG??
St:Thế Minh 

34-NGÀY KHÔNG EM
Thơ: Phụng Hải Đăng
Gió bắc tràn về hôm nay
Mây từ đâu đến, mưa bay ướt đường
Chênh chao nỗi nhớ vấn vương
Thu đi để lại mùi hương cốm nồng

Đúng rồi ! Trời đã vào đông
Ở xa em lạnh lắm không giờ này ?
Ra đường mặc áo ấm ngay
Quàng thêm khăn nhé, găng tay đeo vào

Ngoài vườn cây lá xôn xao
Gió lạnh vẫn thổi ào ào từng cơn
Trong phòng một bóng cô đơn
Lo em ướt áo, đường trơn khó về

Mùa đông dài lắm lê thê
Thương em vất vả bận nghề quanh năm
Mặc cho gió rét căm căm
Hàng ngày công việc vẫn chăm chỉ đều

Muốn gửi cho nắng thật nhiều
Giúp em ấm áp là điều anh mong
Ước gì sớm hết mùa đông
Trời trở ấm lại để không bận lòng

Ngồi buồn giở nhớ ra hong
Chỉ ta với lại ngày không em rồi !

Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người
St:Thế Minh 

35- Chớ Say

Tác giả: Hiếu Lê
Chén đắng nâng tay nhạt môi mềm
Chén này chén nữa lại chén thêm
Đếm bao nhiêu chén hồn say khướt
Rượu đã vơi rồi đêm trắng đêm.

Trút hết tâm tư vào chén đắng
Trỗi lòng dốc cạn bình rượu cay
Buồn vui chất ngất tình nào dấy
Nhủ lòng rượu nhạt chớ có say.

Người không về mà nghe mưa rơi
Mưa xối xả ồn ào trên mái cổ
Chú chim sẻ ướt nhèm bay xuống phố
Nhặt vội vàng chút quả cuối mùa rơi.

Hà Nội buồn hay lòng ta không vui
Hay tại mưa rơi cứ gõ vào nỗi nhớ
Cửa vẫn mở từ lâu rồi không lỡ
Khép chờ mong đợi bóng dáng người về.

Ta lặng yên ngồi đếm từng chuyến xe
Cứ mong ngóng nơi cuối con đường cũ
Hỏi lòng mình người còn về không nữa
Ngồi cùng ta nghe mưa phố cổ buồn.

Ba mươi năm sao vẫn nhớ em luôn
Trong cả giấc mơ vẫn còn em đâu đó
Ta đợi hoài lẽ nào không về nữa
Để mưa buồn trắng xóa cả chiều buông

Về đi em dẫu đời có thiệt hơn
Ngày tháng cũ không còn như mơ nữa
Vẫn còn đây ngày mong và đêm nhớ
Bước chân yêu lặng lẽ bước sau hè.
St:Thế Minh 

36- *BUỒN ANH ƠI *

Anh bỏ đi sao mãi chưa về, ??
Con chúng mình vẫn còn bé quá 
Để ở nhà, anh ơi không thể 
Bẹo ra đường nhìn có khổ không anh 

Lúc yêu nhau em trao hết duyên tình 
Anh nhận cả rồi hứa nhiều lắm đó 
Nghe lời ngọt, anh ơi giờ em khổ 
Vò võ một mình chạy chợ nuôi con 

Chờ đợi anh, hai mẹ con mỏi mòn 
Lời hứa cũ anh bỏ đi đâu hết 
Em vẫn nhớ, anh ơi đừng thế 
Tình hết rồi vẫn còn nghĩa chứ anh 

Con chúng ta bao giờ mới trưởng thành 
Sao anh không về để lo cho nó. ?
Lúc còn yêu anh hứa anh lo cả, 
Lo mẹ con cuộc sống sau này 
Nhưng bây giờ sao anh nỡ phủi tay 
Em buồn lắm, còn con sau chắc hận 
Về đi anh, chúng mình nối lại 
Lo cho con, lo cuộc sống cùng em. !

37-Thơ Tình Mùa Đông 2
Muốn gửi tới em thật nhiều trong đêm giá
Mỗi vần thơ tựa sóng cả trào dâng
Đêm có buồn tình biết có hay không?
Anh chỉ thấy một lòng yêu em mãi.
Gửi về Em dáng chiều trôi chầm chậm
Khói Sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư
Xe lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u
Đêm dần xuống chiều dường thêm lưu luyến
Gửi về em niềm thương trong gió quyện
Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào
Khóm Trúc reo mình cùng gió lao xao
Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động
Gửi về em cả trời mơ mở rộng
Ôm yêu thương ,ôm niềm nhớ vô trong
Khát vọng nào ôm mãi nỗi chờ mong
Ôm hình bóng ôm em vòng tay ấm
Gửi về em dáng chiều trôi rất đậm
Cả không gian bưng phủ kín nhớ thương
Căn phòng buồn ăm ắp những vấn vương
Đầy ứ đọng bốn bức tường lạnh lẽo
Gửi về em niềm vui buồn đan chéo
Như mây bay, nhờ gió thổi vu vơ
Gió mơn man niềm thương nhớ mong chờ
Mây hờ hững,hững hờ trôi không bến
Gửi về em những tâm tình chợt đến
Máu rồn sôi,ứ nghẹn nhói con tim
Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm
Ôi khao khát,khát em men tình ái
Gửi về em một tình yêu mãi mãi
Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương
Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương
Như bờ cát vấn vương người in dấu
Gửi về em khát khao hằng nung nấu
Cho Đông qua, Xuân,Hạ tới Thu về
Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê
Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác
Gửi về em một con tim mộc mạc
Một đơn xơ,một cảm xúc chân tình
Một linh hồn một ngọn nến lung linh
Một niềm nhớ một bóng hình hơi ấm
Gửi về em nụ hôn nồng sâu đậm
In bờ môi,in ánh mắt nụ cười
In ngọt ngào in giọt lệ tan rơi
In cảm giác in bồi hồi ngây ngất
Gửi về em mối tình anh rất thật
Rất thật lòng và rất đỗi yêu em!
St:Thế Minh 

38-THƠ TÌNH VU VƠ THÁNG 12

Vậy là tháng mười hai đã tới
Một năm dài vời vợi sắp qua
Bấm tay tính toán gần xa
Chưa làm được mấy việc nhà việc công

Tết sắp đến trông mong gì nhỉ
Kiếm ra tiền chi phí xông xênh
Trong lòng bớt những chông chênh
Đón mùa xuân mới yên bình an khang
St:Thế Minh 

39- Cuộc đời

Cuộc đời tựa thời gian đếm ngược
Tuổi xế chiều đã bước tới nơi
Lắng lo cũng chỉ mệt người
Có sao hưởng vậy thảnh thơi nhẹ nhangf

Tiễn năm cũ, nụ cười mãn nguyện
Những ngày qua, kỷ niệm buồn vui
Đói nghèo vận hạn đẩy lùi
Đón chào năm mới niềm vui ngập tràn.

40-Em có về?

Em có về không...em có về không?
Đi cùng anh nơi tận cùng ký ức
Bên sông có một mùa hoa thổn thức
Rũ cánh vàng theo nước hững hờ trôi

Về đi em năm đã cạn tháng rồi
Trong bề bộn ta biết mình đang nhớ
Sóng dìu dặt cuốn sâu từng nhịp thở
Khúc đông mùa dang dở chút đơn côi.

41-DẶN CHỒNG
Thơ: Hồ Như
Anh ơi! Em bảo thế này
Yêu nhau ta quyết chung tay giữ gìn
Mười điều em dặn như in
Nhắc anh phải nhớ… dù nghìn chông gai:

Một là, xứng đáng chí trai
Trượng phu đúng nghĩa hình hài nam nhi,
Hai là, bỏ tính “Trương Phi”
Vũ phu thì chẳng còn gì nói đâu,

Ba là, yêu phải thật ngầu
Dù cho trăm nẻo bể dâu không lùi,
Bốn là, đừng có ham vui
Em nào cũng thích nặng mùi “phở” ngon,

Năm là, chiều vợ thương con
Gia đình nội, ngoại lòng son công bằng,
Sáu là, thời đại a còng (@)
Vào face chát chít đừng đong đưa tình,

Bảy là, chăm chỉ mưu sinh
Thu nhập ổn định phân minh đàng hoàng,
Tám là, anh phải giỏi dang
Việc nhà việc nước vững vàng đàn ông,

Chín là, không nói lòng vòng
Ngôn từ thẳng thắn từ trong ra ngoài,
Mười là, phân rõ đúng sai
Kính trên, nhường dưới, đừng ai than phiền.

Mười điều em dặn đầu tiên
Yêu anh em chẳng muốn phiền anh đâu
Cuộc sống dù có nghèo, giàu
Vợ chồng chung hưởng dài lâu mặn nồng.

42-Dễ Thương

Cái ngày hai đứa giận nhau
Con mắt chẳng ngó, mày chau lạnh lùng
Cái đầu nghĩ ngợi mông lung
Cái chân muốn bước…ngại ngùng lại thôi !
Miệng hoa cũng chẳng nói cười
Hình như thế giới…bóng người vắng tanh !

Cái ngày hai đứa làm lành
Con mắt lúng liếng, mày thanh nhu mì
Cái đầu chẳng thể nghĩ chi
Cái chân bịn rịn bỏ đi không đành !
Môi hồng cười nói lanh chanh
Hình như trời đất chỉ dành riêng ta ! 

Trọn đời đừng dỗi hờn nha
Cứ lành như thế mới là…dễ thương !

43-Có một người tôi muốn gọi người thương

Có một người tôi muốn được ở bên
Muốn gọi tên khi lòng mình thấy nhớ
Muốn lắng nghe từng nụ cười, hơi thở
Muốn quan tâm giữa cuộc sống bộn bề...

Có một người trong tất cả đam mê
Tôi luôn mong suốt cuộc đời chung bước
Được ôm người lúc yếu mềm bật khóc
Được dỗ dành, được bảo vệ, chở che...

Có một người tôi muốn kể người nghe
Muốn sẻ chia mọi điều dù nhỏ nhất
Khi giọt nắng cuối chiều vừa vội tắt
Muốn cùng người vun đắp những yêu thương.

Có một người tôi muốn gọi: "Người thương"
Tay đan tay trên cung đường hạnh phúc
Dẫu thời gian... hai mái đầu bạc hết
Vẫn yêu nhau đến hơi thở cuối cùng!
St:Thế Minh 

44-Ông đi đâu 
Đêm qua ông đã đi đâu?
Mà giờ ông mới thò đầu về đây! 
Ban ngày vất vả đi xây
Đêm không chịu ngủ đi cày chỗ nao? ?
Ruộng nhà thì cỏ mọc cao
Nước nôi lênh láng mà sao không cày
Để đi ra ở bên ngoài 
Cày thuê cuốc mướn suốt ngày đêm thâu
Hàng xóm thì cũng như nhau
Cùng là cái phận má đào mà thôi 
Tôi cũng có núi có đồi
Có cả chỗ lõm chỗ lồi như ai ?
Mà sao ông lại không xài
Cứ thích của lạ mới hài lòng ư.?! 
Bây giờ ông rất là hư
Hôm nay tôi phải đánh nhừ ông ra
Cho chừa cái tội lê la
Đi đâu ông cũng thả cà các em
Kính mời các bác cùng xem
Hôm nay đích thị là em dạy chồng
Dạy theo cách của cha ông
Chồng mau nằm xuống chổng mông lên nào
Chồng đừng có hỏi vì sao?
Vợ đây hung dữ làm cao thế này ?
Hỏi xem mười mấy năm nay
Ông làm tôi sướng buổi cày nào chưa?
Một tháng mấy buổi lưa thưa
Cày thì lười nhác mà bừa thì không
Từ ngày tôi đã lấy ông
Ông làm những chuyện buồn lòng mà thôi
Hôm nay tôi bực lắm rồi
Nên tôi phải xử nhớ đời ông nha.!
Này thì cái tính dê già 
Này thì cái tội thả cà lung tung 
Này thì gần vợ...chẳng sung,,,
Từ nay cấm chỉ vui cùng các em
Ông đã nghe rõ rồi hen.?
Ông còn tái phạm không thèm nói đâu
Lần sau tôi cắt cần câu
Cho ông có giỏi đi xâu gái làng.! ??
St:Thế Minh 

45-Kiếp người

Kiếp người dài ngắn bao lâu
Tùy theo thọ mạng lo âu làm gì
Khổ sầu phiền não mà chi
Để lòng thanh thản đến đi nhẹ nhàng

Dù cho xinh đẹp giàu sang
Hay là xấu xí nghèo nàn khổ đau
Tuy rằng hoàn cảnh khác nhau
Nhưng tâm đừng chấp nghèo giàu mới hay

Giàu sang dễ bị mê say
Nghèo nàn đạm bạc qua ngày cũng xong
Làm người cần phải thong dong
Yên vui tự tại tấm lòng thanh cao

Cuộc đời sóng gió ba đào
Tâm không đắm nhiễm gió nào động lay?
Hơn thua thắng bại hằng ngày
Thị phi danh lợi xưa nay chuyện thường

Thế nhân cần có tình thương
Đừng nên ỷ thế lấn đường người ta
Tầm nhìn mở rộng cao xa
Từ bi trí tuệ chan hòa nhân sinh

Sống cho trọn nghĩa trọn tình
Đừng gây oan trái bất bình với ai
Mình còn có lúc cũng sai
Nghiệp dày phước mỏng đức tài chưa sâu

Cuộc đời nào có bền lâu
Vô thường không hẹn biết đâu mà lường
Thăng trầm vinh nhục phong sương
Giữ lòng bình thản đừng vương khổ sầu

Ta người có khác gì đâu
Cảm thông tất cả nguyện cầu an nhiên
Cần nên tránh ác làm hiền
Để tâm trong sạch không phiền không tham

Sân si nhất định không làm
Đơn sơ biết đủ không ham muốn nhiều
Tiền tình vật chất những điều
Nếu tham thì biết bao nhiêu cho vừa


Đừng nên lưu luyến say sưa
Xa ly đừng chấp đừng ưa so bì
Đắm mê dục lạc mà chi
Ta còn không có, có gì của ta ?
Đủ duyên hòa hợp sinh ra
Hết duyên tan rã gì là ta đâu?

Chấp chi mang khổ mang sầu
Nhè nhàng buông xả không cầu không mong
Luôn luôn thanh tịnh cõi lòng
Thảnh thơi giải thoát khỏi dòng trầm luân
St:Thế Minh 

46-Em biết không

Mỗi sáng tỉnh dậy lúc hừng đông
Nắng ấm tô lên má em hồng
Thoáng nhớ đến người nơi xa ấy
Cũng đượm trong lòng nỗi ngóng trông
Gió nhẹ thả hồn với hư không
Nghĩ tới đêm qua giấc mơ hồng 
Được nắm bàn tay trong giấc mộng
Trao nụ hôn tình..đấy biết không
Tình ta hé nở lúc trời đông
Thắp sáng tim yêu đủ sắc hồng
Hạnh phúc bình yên như cõi mộng
Thổn thức ngập tràn em biết không
St:Thế Minh 

47 ĐI CÂU CÁ 
Cơm nghiền với cám để lên men
Móc mồi vào lưỡi thả câu anh ngồi
Cá Chim động đậy bắt mồi
Đớp nhằm cái lưỡi câu rồi cá ơi?
Ông Phúc giật ngược lên trời
Vẫy vùng chi nữa một thời háo ăn.
Mọi người chạy bốn xung quanh
Kẻ cười người nói quay phim chụp hình
Thói quen đục khoét ăn dần,
Giờ thì lên thớt một lần là xong.
St:Thế Minh
 


Trong hình ảnh có thể có: hoa và thực vật
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và ngoài trời
 Tags: Trang thơ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

logo pari
hai hanh
tran hung
Công ty CP Nam Tiệp
Đồ gỗ Ngọc Hùng
CLB Golf Nam Định
CLB Việt Golf
  Thống kê
  • Đang truy cập13
  • Máy chủ tìm kiếm9
  • Khách viếng thăm4
  • Hôm nay0
  • Tháng hiện tại145,686
  • Tổng lượt truy cập1,510,975
Quang cao giua trang
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây