Chào mừng bạn đến với Câu lạc bộ Việt - Séc tại Nam Định

ĐẠI UÝ CA LÊ THỊ HIỀN

Chủ nhật - 25/08/2019 17:49


ĐẠI UÝ CA LÊ THỊ HIỀN

Chị hỏi rằng em có phải công an 
Nhìn mặt em gàn gàn bặm trợn 
Đôi mắt ấy trông sao mà dữ tợn 
Cất tiếng lên “mày biết tao là ai “

Đừng cậy công an mà quát nạt ra oai 
Lời xấc xược rõ ràng dân chợ búa 
Ô lọng nào để cho em nương tựa 
Em huỷ hoại thanh danh bằng hành động ngang tàng

Em quên rằng chính em là công an 
Thay pháp luật để trị quân bất hảo 
Em đang khoác trên mình bộ quần áo 
Của nhân dân của Đảng Bác em à

Vậy mà sao lại mép giải mồm loa 
Hù dân chúng và bịp loè chống đối 
Em có biết em đang phạm tội 
Đạo đức trong ngành và đường lối Bác Hồ khuyên

Tỉnh lại đi em hãy sửa đổi tính đê hèn 
Gái Thanh Hoá không như em đâu nhé 
Chị rất tiếc tuổi em đang còn trẻ 
Đạo đức suy đồi chẳng nhẽ không nhận ra

Ai nhìn em cũng muốn tránh xa 
Trác táng lưu manh đâu quần là áo lượt 
Manh quần đùi tính nhố nhăng tung cước 
Trước những người cán bộ trong ngành

Là công an tuổi đang trẻ tóc còn xanh 
Em học thói lộng hành vô đạo đức

Em có biết em gây ra bức xúc 
Cho nhân dân , vì đạo đức suy đồi 
Gái khôn ngoan giữ lấy nghiệp em ơi 
Và nhân cách làm người nên chấn chỉnh

Đất nước mình văn minh hay phồn thịnh 
Người cảnh sát nhân dân góp công sức hàng đầu 
Em nỡ đành khoác mặt nạ đầu trâu 
Để sỉ vả đấm đá nhau như vậy

Nhìn hành vi khi em sằng bậy 
Báo chí đưa tin dân mạng xôn xao
Thật khó ai tin và không thể tự hào
Người con gái quê mình sao lại thế

Viết cho em dòng thơ mà rơi lệ 
Quá buồn phiền không muốn kể đâu em 
Không muốn em giống xã hội đen 
Quay đầu lại làm người hiền em nhé

Xin đừng để buồn phiền lòng cha mẹ 
Ô uế trong nghành , họ mạc cũng buồn đau 
Khoác áo công an mắt cú vọ diều hâu 
Đanh đá giống bà già mẹ mướp

Là cảnh sát giao thông chắc chặn đường xuôi ngược 
Để moi tiền bằng được mới cho đi 
Kẻ nào bao che và nâng bước em đi 
Loài giống ấy chắc cũng ghê em nhỉ

Gốc quê nghèo em được ra thành thị 
Chộp giật thời cơ chó nhảy bàn ngồi 
Tài cán chi nhan sắc kém xinh tươi 
Lồi mắt ốc như đười ươi rừng núi

Hiền mà không hiền đời em sẽ tàn lụi
Trác táng giang hồ ngành nên đuổi ra ngay 
Chị viết cho em mà mắt thấy cay cay 
Cũng căm ghét loại mặt dày du đảng

Đuổi ngay ra cho ngành công an trong sáng 
Loại đàn bà này không xứng đáng khoác áo công an

LG

----------------------------------------------------------

Hiền, về... vườn đi em!

Trước hết, anh tin rằng em là người có đi học. Bởi vậy, hẳn nhiên em biết đến 2 đoạn chửi “kinh điển” trong văn học Việt Nam. Đầu tiên là đoạn chửi của Chí Phèo khi say rượu trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao. Và sau nữa là đoạn chửi của người đàn bà bị mất con gà trong “Bước đường cùng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan.

Cả Chí Phèo và người đàn bà mất con gà đều là nhân vật văn học và đều bị nhà văn “bịa ra” để tuyên ngôn nghệ thuật. Họ là hạng “cùng đinh”, là “bước đường cùng”. Còn em, một đại úy CAND bằng xương bằng thịt, quan lộ đang thênh thang, lại đang chuẩn bị “cùng non sông cất cánh”. Thế nhưng đoạn chửi của em ở sân bay Tân Sơn Nhất chiều 11/8 đã thách thức tất cả các tuyên ngôn nghệ thuật. Ngôn ngữ bất lực, văn tài họ Nguyễn, họ Trần có đội mồ sống dậy cũng không thể hình dung nổi lại có một nhân vật ngoài đời “sống động” hơn cả trong văn. 

Rằng, xã hội bây giờ, nhà văn không phải khổ công đi tìm nhân vật. Hư cấu không còn là thuộc tính của nghệ thuật văn chương. Từ hôm qua 22/8, em đã chính thức trở thành một nhân vật của văn học “mạng”, một loại hình văn chương thời 4.0 không biên giới. Chỉ trong một nốt nhạc, nổi tiếng với tai tiếng sánh đôi thành một …cặp vần.

Anh cho rằng đó là một cái tít báo cực ngắn nhưng là một nỗi ngao ngán dài lê thê. Mà cũng có thể đó không đơn thuần là cái tít mà là cái TÁT. Một cái tát kịp thời vào bộ mặt văn hóa ứng xử đang bị những người như em làm cho hoen ố! Thay vì dùng 200 ngàn đồng theo thói quen giao dịch bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, anh ấy dùng 200K. K là cách ghi giá thực đơn trong các quán nhậu vỉa hè, cháo đêm, trà chanh, kem xôi, ốc mút, sữa chua giải khát. Cách dùng từ ấy hoàn toàn là một dụng ý để biểu đạt sự rẻ rúng thê thảm của một thứ tưởng chừng như vô giá, ấy là PHẨM GIÁ.

Khe hở pháp lý có thể che chở để em chỉ phải đóng 200k tiền phạt, tương đương 50 chục cái nem chua ở quê mình, hay 4 bát phở ngon ở Hà Nội. Nhưng nó có thể là nguồn cơn cho những cơn giận dữ bùng phát hoang dã giữa những chốn văn minh. Ừ thì cứ nộp 200k, rồi thích thì chửi, thì sỉ vả, mạt sát nhau…

Công an quận Đống Đa đã ghi điểm khi nhanh chóng báo cáo sự việc với Giám đốc Công an TP Hà Nội, đồng thời đình chỉ công tác có thời hạn 30 ngày đối với em. Chỉ tiếc duy nhất một điều, ông “đánh máy” nào đó không hiểu cố tình hay vô ý đã ghi quê quán em ở miền Sơn kỳ thủy tú: Cẩm Thủy, Thanh Hóa,nơi có suối cá Thần độc nhất vô nhị Việt Nam. Đây chỉ là văn bản hành chính thông thường, đâu phải lý lịch quân nhân, đảng viên mà cần phải lôi hang hốc, gốc gác vào? 

Phải chăng đất kinh kỳ hào hoa thanh lịch muốn “chối bỏ” một “vật thể lạ”. Rằng hoa nhài thì không thể cắm bãi phân trâu. Anh luôn rất lý trí để nghĩ rằng hành động đáng xấu hổ của em sẽ không ảnh hưởng tới hình ảnh người Thanh Hóa. Ở đâu cũng có người này kẻ nọ. Nhưng anh cũng có đủ cảm xúc để thảng thốt giật mình khi có ai đó lại nhân chuyện này để kỳ thị quê ta.

Chắc em xa quê đã lâu vì anh nghe giọng chửi không còn dấu hỏi dấu ngã quấn quýt, xô đạp lẫn nhau. Âm vực chửi của em không còn tiếng đá tiếng đồng, hổn hển mướt mồ hôi như giọng hò sông Mã. Thậm chí anh lại thấy phảng phất đâu đó “tiếng sông Hồng reo” trong từng cơn giận dữ chát chúa của em trút vào đám nhân viên hàng không bỗng hồn nhiên như thiên thần trên trời chứ không phải nhân viên mặt đất.

Em ra kinh kỳ đã lâu, cớ sao không học cái hào hoa thanh lịch của người thủ đô ngàn năm văn hiến mà lại đi gây hấn với bún mắng cháo chửi vỉa hè.

Em ạ! Quê mình đấy. Con sông Mã dù hung bạo, lắm thác nhiều ghềnh là thế nhưng về tới Cửa Hà, Cẩm Thủy quê em cũng phải nép mình vào núi, tạo nên một thắng tích sơn kỳ thủy tú đắm say lòng người. Đừng đổ lỗi cho thiên nhiên hung bạo tạo nên con người dữ dội. Cái nhọc nhằn của hò sông Mã càng tạo nên cái nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó của người quê ta. Em từng uống nước Mã giang, cớ sao không hiểu nỗi niềm trong những câu hò, người trên bờ cũng ướt đẫm mồ hôi.

Thông thường anh vẫn tin những người khẩu xà thì tâm Phật. Nhất là phụ nữ, không phải cứ to tiếng thì mạnh mẽ. Biết đâu, ở nhà em lại là người phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng như một cành liễu rủ ở Hồ Tây chiều thu. Chỉ cần một tiếng thở dài xao động cũng có thể khiến mặt hồ gợn sóng.

#phóngviênthôn

Và rồi anh chợt nghĩ: cuộc sống ai cũng mắc sai lầm. Sai lầm trả giá bằng tiền mặt luôn là sai lầm rẻ nhất. Còn sai lầm phải trả giá bằng PHẨM GIÁ luôn là đắt nhất. Hãy trả lại cân đai áo mũ về vườn. Bởi chỉ có vườn, nơi thiên nhiên hoang dã mới có có thể ươm mầm cho một tâm hồn như em đi về với thế giới văn minh.
Đại úy Hiền! Về… vườn đi em!

Nguyễn Quang Dũng 

St.

Sưu tầm: Nguen Thế Minh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây